Tôi còn nhớ cái đêm năm 2002, cả xóm kéo nhau sang nhà ông Tư xem nhờ cái tivi màu 21 inch. Điện cúp giữa chừng, mọi người la ó rồi lại cười. Ai đó chạy đi kiếm cái đèn dầu thắp tạm. Bóng đá không cần điện — nó chỉ cần người. Cái không khí đó, cái hơi thở tập thể đó, tôi không tìm lại được ở bất kỳ môn thể thao nào khác. Và bây giờ, nhìn lịch World Cup 2026 sắp tới, cái thứ cảm giác quen thuộc ấy lại dâng lên. Mấy chục năm trôi qua, tóc đã bạc một nửa, nhưng hễ nghe tiếng còi khai cuộc là lại thấy mình mười tám tuổi.

Năm mươi mấy tuổi vẫn thức đến ba giờ sáng — tại sao không?
Người ta hay nói người lớn tuổi phải giữ sức khỏe, không nên thức khuya. Đúng. Nhưng World Cup bốn năm mới có một lần. Bác sĩ của tôi cũng thức xem, tôi biết chắc vì sáng hôm sau ông ấy vào phòng khám với hai mắt đỏ hoe y chang tôi.
World Cup 2026 lần này tổ chức trên đất Bắc Mỹ — ba nước đồng chủ nhà là Mỹ, Canada và Mexico. Khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026, chung kết dự kiến ngày 19 tháng 7. Múi giờ so với Việt Nam sẽ lệch nhiều — tức là hầu hết các trận đấu sẽ rơi vào đêm khuya hoặc rạng sáng theo giờ ta. Nghe thì mệt, nhưng thật ra đây là tin vui cho những người như tôi. Thức đêm xem bóng đá có cái thú riêng của nó. Căn nhà im lặng, ngoài đường vắng tanh, chỉ có tiếng bình luận viên và tiếng tim mình đập.
Lần này giải đấu mở rộng lên 48 đội, chia thành 12 bảng, mỗi bảng bốn đội. So với hồi xưa 32 đội, cái bảng xếp hạng bây giờ dày hơn, nhiều trận hơn, nhiều đêm thức hơn. Có người phàn nàn rằng giải loãng đi, rằng nhiều đội yếu chen vào làm giảm chất lượng. Tôi thì không nghĩ vậy. Tôi nhớ năm 2002 Senegal đánh bại Pháp. Tôi nhớ năm 2022 Maroc đi đến tận bán kết. Bóng đá hay ở chỗ nó không chịu nghe lời ai. Và 48 đội nghĩa là thêm nhiều câu chuyện bất ngờ, thêm nhiều cái tên mà chúng ta chưa kịp nhớ mặt đã phải tìm hiểu tên tuổi.
Những cái tên tôi sẽ dõi theo, và những người bạn cũ của sân cỏ
Messi thì chắc không còn nữa rồi. Ronaldo cũng vậy. Tôi chấp nhận điều đó như người ta chấp nhận mùa đông — biết trước nhưng vẫn thấy lạnh khi nó đến. Hai người đó đã cho tôi quá nhiều đêm không ngủ, quá nhiều tiếng thở dài lẫn tiếng hú vui. Bây giờ là thời của lớp khác.
Mbappé — tôi đã theo dõi anh ta từ năm 2018 khi cậu nhóc mười chín tuổi chạy như gió trên sân Luzhniki. Đến 2026 anh ta sẽ hai mươi bảy tuổi, đúng cái độ chín của một tiền đạo. Nếu Pháp đi sâu, những đêm thức cùng Mbappé chắc sẽ không phí. Hay như Vinicius Jr. của Brazil — cái cậu lúc chạy bóng có cảm giác như sân cỏ hơi nghiêng về phía anh ta. Rồi Bellingham của Anh, Pedri của Tây Ban Nha, Lamine Yamal — thằng nhóc sinh năm 2007 mà đá ở Euro 2024 cứ như người ta nhầm lịch. Tôi già rồi nhưng tôi không ngại thừa nhận: nhìn mấy đứa nhỏ đó đá bóng, tôi thấy bóng đá còn sống khỏe lắm.
Argentina sau chức vô địch 2022 sẽ bước vào 2026 với một thế hệ đang chuyển giao. Brazil thì hừng hực muốn đòi lại ngôi vương sau mấy chục năm chờ đợi. Đức, Anh, Tây Ban Nha — ai cũng có lý do để tin mình sẽ đi xa. Đó là điều tôi yêu nhất ở World Cup: trước khi giải bắt đầu, tất cả đều còn có thể mơ.
Với những ai muốn theo dõi thêm phân tích, nhận định và tỷ lệ các trận đấu trước khi quyết định dự đoán, trang BongdaNET đang tổng hợp thông tin World Cup 2026 khá đầy đủ — từ lịch thi đấu, kết quả cho đến các góc nhìn chuyên môn. Xem tham khảo cho vui, đừng để mấy con số đó làm mình mất ngủ vì lo thay vì vì phấn khích.
Cái thứ không thể mua được bằng tiền
Có người hỏi tôi: xem bóng đá online tiện hơn rồi, tại sao vẫn phải tụ tập? Câu hỏi đó tôi không biết trả lời sao cho gọn. Chỉ biết rằng cái tiếng “ầm” của cả đám người xung quanh khi bóng vào lưới — nó khác hoàn toàn với việc một mình ngồi nhà ôm điện thoại. Một mình thì bạn cười. Đám đông thì bạn không còn biết mình đang khóc hay cười nữa.
World

